晚次白水古戍见枯骨之作

唐代 佚名
深山古戍寂无人,崩壁荒丘接鬼邻。意气丹诚□□□,惟馀白骨变灰尘。 汉家封垒徒千所,失守时更历几春。此日羁愁肠自断,□□到此转悲辛。
shēn shān shù rén   bēng huāng qiū jiē guǐ lín dān chéng         wéi bái biàn huī chén
hàn jiā fēng lěi qiān suǒ   shī shǒu shí gēng chūn chóu cháng duàn       dào zhuǎn bēi xīn