晚出山润

宋代 汪炎昶
树崩崖更豁,润曲路增长。 片雨暝遥壑,疏蝉凄夕阳。 竹潭初月影,萝谷稍秋光。 适叹炎蒸剧,絺衣已怯凉。
shù bēng gèng huō   rùn zēng zhǎng  
piàn míng yáo   shū chán yáng  
zhú tán chū yuè yǐng   luó shāo qiū guāng  
shì tàn yán zhēng   chī qiè liáng