晚春遣兴二绝

宋代 白玉蟾
临临春去却成晴,花落无声片片轻。 一句杜鹃香国泪,半帘皓月故人情。
lín lín chūn què chéng qíng   huā luò shēng piàn piàn qīng
juān xiāng guó lèi   bàn lián hào yuè rén qíng