晚春

宋代 陆游
世事纷纷不足论,流年去似海涛翻。 莫因齿发悲残景,且喜柴荆是故园。 千里桑麻无旷土,数家鸡犬自成村。 邻翁过我夸秧信,雨後春泥一尺浑。
shì shì fēn fēn lùn   liú nián shì hǎi tāo fān
yīn chǐ 齿 bēi cán jǐng   qiě chái jīng shì yuán
qiān sāng kuàng   shù jiā quǎn chéng cūn
lín wēng guò kuā yāng xìn   hòu chūn chǐ hún