晚春

宋代 胡仲弓
万红千紫已摧残,留得荼醾一架看。 燕子不知人意懒,飞来帘里诉春寒。
wàn hóng qiān cuī cán   liú jià kàn  
yàn zi zhī rén lǎn   fēi lái lián chūn hán