晚春

宋代 程颢
人生百年永,光景我逾半。中间几悲欢,况复多聚散。 青阳变晚春,弱条成老干。不为时节惊,把酒欲谁劝。
rén shēng bǎi nián yǒng   guāng jǐng bàn zhōng jiān bēi huān kuàng   duō sàn    
qīng yáng biàn wǎn chūn   ruò tiáo chéng lǎo gàn wéi shí jié jīng   jiǔ shuí quàn