挽陈几叟

宋代 胡寅
妙质曾挥匠石斤,久於其道更超群。 皂貂破敝头蒙雪,黔突凄凉气吐云。 忽上谏坡规帝德,又陪经殿劝皇坟。 事功难必清名在,未辱先贤付托勤。
miào zhì céng huī jiàng shí jīn   jiǔ dào gèng chāo qún
zào diāo tóu méng xuě   qián liáng yún
shàng jiàn guī   yòu péi jīng diàn 殿 quàn huáng fén
shì gōng nán qīng míng zài   wèi xiān xián tuō qín