挽曾隐君大雅

元代 邓雅
生长屏山孝义门,两朝文物古风存。菊松长日为宾主,诗礼平生教子孙。 每喜从君论雅道,不堪挥泪吊孤坟。伤心最是山头鹤,飞去飞来为失群。
shēng zhǎng píng shān xiào mén   liǎng cháo wén fēng cún sōng cháng wèi bīn zhǔ shī   píng shēng jiào sūn    
měi cóng jūn lùn dào   kān huī lèi diào fén shāng xīn zuì shì shān tóu fēi   fēi lái wèi shī qún