挽蔡文叔

宋代 王柏
南风南风兮,莫苏槁质。 坎离互宅兮,已翩翩乎月窟。 驾朱鸟以启路兮,潜玄宫而永息。 终长夜之漫漫兮,委人间之正则。 道所以经世兮,名不可以虚得。 方一去而即悟兮,可以淑艾乎士习。 倘再去而能悟兮,庶奸谀之屏迹。 使长孺居中司马遂相兮,狂酋当为之怵惕。 又何至於闯江逾岭兮,喋血上国。 思魏徵而奠九龄兮,吁其何及。 公虽九原兮,疑遗忠之尚尽。 我被公之知兮,始终如一。 不得哭公于堂兮,不得执公之绋。 我何负於神明兮,两足如絷。 歌南风之三叠兮,恨无极。
nán fēng nán fēng   gǎo zhì  
kǎn zhái   piān piān yuè  
jià zhū niǎo   qián xuán gōng ér yǒng  
zhōng cháng zhī màn màn   wěi rén jiān zhī zhèng  
dào suǒ jīng shì   míng  
fāng ér   shū ài shì  
tǎng zài ér néng   shù jiān zhī píng  
shǐ 使 cháng zhōng suì xiāng   kuáng qiú dāng wèi zhī chù  
yòu zhì chuǎng jiāng lǐng   dié xuè shàng guó  
wèi zhēng ér diàn jiǔ líng    
gōng suī jiǔ yuán   zhōng zhī shàng jǐn  
bèi gōng zhī zhī   shǐ zhōng  
gōng táng   zhí gōng zhī  
shén míng   liǎng zhí  
nán fēng zhī sān dié   hèn