晚步湖堤归偶作

宋代 陆游
酒尽知难折简呼,出门仍苦要人扶。 残梅委地香谁惜,归雁穿云远欲无。 日落牛羊犹被野,农闲畚锸正开湖。 还家寂寞西窗晚,旋燎枯枝拥地炉。
jiǔ jǐn zhī nán shé jiǎn   chū mén réng yào rén
cán méi wěi xiāng shuí   guī yàn chuān 穿 yún yuǎn
luò niú yáng yóu bèi   nóng xián běn chā zhèng kāi
huán jiā 西 chuāng wǎn   xuán liáo zhī yōng