晚步后园觉有春色

宋代 韩琦
桃李知春意,阳和到嫩萌。风霜谁自困,莺蝶始多情。 终入芳菲赏,休论早晚荣。穷边何所负,轰鼓醉金觥。
táo zhī chūn   yáng dào nèn méng fēng shuāng shuí kùn yīng   dié shǐ duō qíng    
zhōng fāng fēi shǎng   xiū lùn zǎo wǎn róng qióng biān suǒ hōng   zuì jīn gōng