晚步

宋代 陆游
院荒有古意,僧少无人声。 徘徊楠阴下,赏此落日明。 著书亦何急,寂寞身後名。 今年复止酒,歌舞陈空觥。 不如且消摇,出门随意行。 看竹入废园,望江上高城。 纤纤素月出,霭霭苍烟横。 此夕当复奇,缑山吹玉笙。
yuàn huāng yǒu   sēng shǎo rén shēng
pái huái nán yīn xià   shǎng luò míng
zhù shū   shēn hòu míng
jīn nián zhǐ jiǔ   chén kōng gōng
qiě xiāo yáo   chū mén suí xíng
kàn zhú fèi yuán   wàng jiāng shàng gāo chéng
xiān xiān yuè chū   ǎi ǎi cāng yān héng
dāng   gōu shān chuī shēng