晚步

宋代 陈与义
手把古人书,闲读下广庭。 荒村无车马,日落双桧青。 旷然神虑静,濁俗非所宁。 逍遥出荆扉,竚立瞻郊坰。 须臾暮色至,野水皆晶荧。 却步面空林,远意更杳冥。 停云甚可爱,重叠如沙汀。
shǒu rén shū   xián xià guǎng 广 tíng  
huāng cūn chē   luò shuāng guì qīng  
kuàng rán shén jìng   zhuó fēi suǒ níng  
xiāo yáo chū jīng fēi   zhù zhān jiāo jiōng  
zhì   shuǐ jiē jīng yíng  
què miàn kōng lín   yuǎn gèng yǎo míng  
tíng yún shén ài   chóng dié shā tīng