玩鞭亭

宋代 郭祥正
平芜春静水弥天,甚压危城驾广椽。骏马岂能追晚日,将军莫悔玩遗鞭。 高才共倚新亭赋,逸翰重寻旧曲镌。千古英雄只如此,黄花修竹付幽禅。
píng chūn jìng shuǐ tiān   shén wēi chéng jià guǎng 广 chuán jùn néng zhuī wǎn jiāng   jūn huǐ wán biān    
gāo cái gòng xīn tíng   hàn zhòng xún jiù juān qiān yīng xióng zhī huáng   huā xiū zhú yōu chán