玩鞭亭

元代 卢挚
缺壶歌断江声秋,鲸呿汉水皆倒流。新亭未绝楚累泣,琅琊何至桐宫囚。 金乌一飞半天赤,梦里妖妖失坚壁。愁云不暇护储胥,掣雷腾空去无迹。 神鞭坠玉惊人间,王良解鞚龙媒閒。烟芜惨淡碧波远,跛曳群偷未敢还。 平生作计信良苦,才办枯骸臭资斧。犊车麈尾笑绝缨,亦有清风满千古。 乘时剽夺何足云,温郎高义殊可人。坐观万乘此轻举,结舌乃畏黄须嗔。 汉家鼓车千里足,秦庭主父徒自辱。垂堂致戒昧前闻,司马家儿那免俗。 并州越石定不群,向来莽卓乌有坟。无人说与桓将军,青山白纻君应闻。
quē duàn jiāng shēng qiū   jīng hàn shuǐ jiē dào liú xīn tíng wèi jué chǔ lèi   láng zhì tóng gōng qiú
jīn fēi bàn tiān chì   mèng yāo yāo shī jiān chóu yún xiá chǔ   chè léi téng kōng
shén biān zhuì jīng rén jiān   wáng liáng jiě kòng lóng méi xián yān cǎn dàn yuǎn   qún tōu wèi gǎn hái
píng shēng zuò xìn liáng   cái bàn hái chòu chē zhǔ wěi xiào jué yīng   yǒu qīng fēng mǎn qiān
chéng shí piāo duó yún   wēn láng gāo shū rén zuò guān wàn shèng qīng   jié shé nǎi wèi huáng chēn
hàn jiā chē qiān   qín tíng zhǔ chuí táng zhì jiè mèi qián wén   jiā ér miǎn
bīng zhōu yuè shí dìng qún   xiàng lái mǎng zhuó yǒu fén rén shuō huán jiāng jūn   qīng shān bái zhù jūn yīng wén