卐庵自东林欲还蜀某以报恩招之大人赋诗劝请再次韵

宋代 张孝祥
忆携拄杖过东林,掣电奔雷听法音。青壁倚天元满眼,白云出岫本无心。 峨眉江崄公无度,法眼泉清我欲寻。手种庭前柏树子,孤根应比乡来深。
xié zhǔ zhàng guò dōng lín   chè diàn bēn léi tīng yīn qīng tiān yuán mǎn yǎn bái   yún chū xiù běn xīn    
é méi jiāng xiǎn gōng   yǎn quán qīng xún shǒu zhǒng tíng qián bǎi shù   gēn yīng xiāng lái shēn