途中旅思二首 其二

唐代 鲍溶
星出方问宿,睡眼始朦胧。天光见地色,上路车幢幢。 时物既老大,众山何枯空。青冥见古柏,寥朗闻疏鸿。 独步天地间,无因为君忠。白毛寻人忧,生此头发中。 跃马非壮岁,报恩无高功。斯言化为火,日夜焚深衷。
xīng chū fāng wèn 宿   shuì yǎn shǐ méng lóng tiān guāng jiàn shàng   chē chuáng chuáng    
shí lǎo   zhòng shān kōng qīng míng jiàn bǎi liáo   lǎng wén shū hóng   鸿  
tiān jiān   yīn wèi jūn zhōng bái máo xún rén yōu shēng   tóu zhōng    
yuè fēi zhuàng suì   bào ēn gāo gōng yán huà wèi huǒ   fén shēn zhōng