途中旅思二首

唐代 鲍溶
喔喔鸡鸣晓,萧萧马辞枥。草草名利区,居人少于客。 生期三万日,童耄半虚掷。修短命半中,忧欢复相敌。 朝提黄金爵,暮造青松宅。来往日相悲,北邙田土窄。 峨峨西天岳,锦绣明翠壁。中有不死乡,千年无人迹。 心期周太子,下马拜虚碧。鹤驾如可从,他年执烟策。 星出方问宿,睡眼始朦胧。天光见地色,上路车幢幢。 时物既老大,众山何枯空。青冥见古柏,寥朗闻疏鸿。 独步天地间,无因为君忠。白毛寻人忧,生此头发中。 跃马非壮岁,报恩无高功。斯言化为火,日夜焚深衷。
míng xiǎo   xiāo xiāo cǎo cǎo míng   rén shǎo
shēng sān wàn   tóng mào bàn zhì xiū duǎn mìng bàn zhōng   yōu huān xiāng
cháo huáng jīn jué   zào qīng sōng zhái lái wǎng xiāng bēi   běi máng tián zhǎi
é é 西 tiān yuè   jǐn xiù míng cuì zhōng yǒu xiāng   qiān nián rén
xīn zhōu tài   xià bài jià cóng   nián zhí yān
xīng chū fāng wèn 宿   shuì yǎn shǐ méng lóng tiān guāng jiàn   shàng chē chuáng chuáng
shí lǎo   zhòng shān kōng qīng míng jiàn bǎi   liáo lǎng wén shū hóng 鸿
tiān jiān   yīn wèi jūn zhōng bái máo xún rén yōu   shēng tóu zhōng
yuè fēi zhuàng suì   bào ēn gāo gōng yán huà wèi huǒ   fén shēn zhōng