途中寄上尚书晏相公二十韵

宋代 梅尧臣
惊飙入林鸦乱飞,舞空落叶相追随。 秋权摧物不见迹,但使万古生愁悲。 登山临水昔感别,身作旅人安得宜。 单舟匹妇更无婢,朝餐每愧妇亲炊。 平生独以文字乐,曾未敢耻贫贱为。 官虽寸进实过分,名姓已被贤者知。 疏愚生不谒豪贵,守此退缩作将衰。 颍州相公秉道德,一见不以论高卑。 久调元化费精力,犹且未倦删书诗。 唐之文章剔芜秽,纤悉宁有差毫厘。 谓其耽学可与语,便语渊奥袪佹疑。 浮言近意不历口,直欲海窟拏蛟螭。 再拜膝前荷勤诲,垂橐稞载归忘饥。 解艇水驿无几舍,新诗又遣牙兵持。 上言行李览物景,聊可与妇陈酒卮。 下言狂斐颇及古,陶韦比格吾不私。 相公贵且事翰墨,我辈岂得专游嬉。 今将蒿芹荐俎豆,定亦不以微薄遗。 尝令有咏无巨细,当因川陆舟车贻。 日对顺流思疾置,老鱼奸怯潜鳞鬐。
jīng biāo lín luàn fēi   kōng luò xiāng zhuī suí  
qiū quán cuī jiàn   dàn shǐ 使 wàn shēng chóu bēi  
dēng shān lín shuǐ gǎn bié   shēn zuò rén ān  
dān zhōu gèng   cháo cān měi kuì qīn chuī  
píng shēng wén   céng wèi gǎn chǐ pín jiàn wèi  
guān suī cùn jìn shí guò fèn   míng xìng bèi xián zhě zhī  
shū shēng háo guì   shǒu tuì 退 suō zuò jiāng shuāi  
yǐng zhōu xiàng gōng bǐng dào   jiàn lùn gāo bēi  
jiǔ tiáo yuán huà fèi jīng   yóu qiě wèi juàn shān shū shī  
táng zhī wén zhāng huì   xiān níng yǒu chà háo  
wèi dān xué   biàn 便 yuān ào guǐ  
yán jìn kǒu   zhí hǎi jiāo chī  
zài bài qián qín huì   chuí tuó zǎi guī wàng  
jiě tǐng shuǐ 驿 shě   xīn shī yòu qiǎn bīng chí  
shàng yán xíng lǎn jǐng   liáo chén jiǔ zhī  
xià yán kuáng fěi   táo wéi  
xiàng gōng guì qiě shì hàn   bèi de zhuān yóu  
jīn jiāng hāo qín jiàn dòu   dìng wēi  
cháng lìng yǒu yǒng   dāng yīn chuān zhōu chē  
duì shùn liú zhì   lǎo jiān qiè qián lín