途中春

唐代 杜荀鹤
马上览春色,丈夫惭泪垂。一生看却老,五字未逢知。 酒力不能久,愁根无可医。明年到今日,公道与谁期。
shàng lǎn chūn   zhàng cán lèi chuí shēng kàn què lǎo   wèi féng zhī
jiǔ néng jiǔ   chóu gēn míng nián dào jīn   gōng dào shuí