途中

唐代 王翰
万物皆有托,我生独无家。蔓草野多露,眇眇天之涯。 亲戚不在旁,更与奴仆赊。落日下长坂,悲风捲惊沙。 林依避猛虎,郊行畏长蛇。封狐逐野鼠,跳踉当吾车。 村墟四五聚,索莫集昏鸦。方投异乡迹,又悲远城笳。 抚剑向夜起,中心郁如麻。微躯焉足惜,天道良可嗟。 云汉念乖阻,道路日已遐。去去复何极,为君惜年华。
wàn jiē yǒu tuō   shēng jiā màn cǎo duō   miǎo miǎo tiān zhī
qīn zài páng   gèng shē luò xià cháng bǎn   bēi fēng juǎn jīng shā
lín měng   jiāo xíng wèi cháng shé fēng zhú shǔ   tiào liáng dāng chē
cūn   suǒ hūn fāng tóu xiāng   yòu bēi yuǎn chéng jiā
jiàn xiàng   zhōng xīn wēi yān   tiān dào liáng jiē
yún hàn niàn guāi   dào xiá   wèi jūn nián huá