途中

唐代 吴融
柳弱风长在,云轻雨易休。不劳芳草色,更惹夕阳愁。 万里独归去,五陵无与游。春心渐伤尽,何处有高楼。
liǔ ruò fēng zhǎng zài   yún qīng xiū láo fāng cǎo   gèng yáng chóu
wàn guī   líng yóu chūn xīn jiàn shāng jǐn   chǔ yǒu gāo lóu