途中

宋代 党怀英
平明发郊墟,独步跄躞蹀。引领发前程,日出烟未灭。 林迥鸟始喧,麦短牛已啮。春阳气未壮,道左尚残雪。 长风拂归袂,凛欲变冬洌。指冻僵不拳,胶凝仍欲折。 而我竟何事,犯此寒正切。修途去未几,行意先已薾。 安得两翼生,高飞度林樾。
píng míng jiāo   qiāng xiè dié yǐn lǐng qián chéng   chū yān wèi miè    
lín jiǒng niǎo shǐ xuān   mài duǎn niú niè chūn yáng wèi zhuàng dào   zuǒ shàng cán xuě    
cháng fēng guī mèi   lǐn biàn dōng liè zhǐ dòng jiāng quán jiāo   níng réng zhé    
ér jìng shì   fàn hán zhèng qiē xiū wèi xíng   xiān ěr    
ān liǎng shēng   gāo fēi lín yuè