途中

唐代 杨炯
悠悠辞鼎邑,去去指金墉。途路盈千里,山川亘百重。 风行常有地,云出本多峰。郁郁园中柳,亭亭山上松。 客心殊不乐,乡泪独无从。
yōu yōu dǐng   zhǐ jīn yōng yíng qiān   shān chuān gèn bǎi zhòng
fēng xíng cháng yǒu   yún chū běn duō fēng yuán zhōng liǔ   tíng tíng shān shàng sōng
xīn shū   xiāng lèi cóng