屠长卿使君见过弇园与曹子念同登缥缈楼分韵得云楼字 其一

明代 王世贞
促膝相夸惬所闻,不须呼酒便能醺。高情已是倾中散,奇字那能敌子云。 谈到湖山如得色,坐来天地尽成文。还怜解媾西京远,牛耳于今渐属君。
xiāng kuā qiè suǒ wén   jiǔ biàn 便 néng xūn gāo qíng shì qīng zhōng sàn   néng zi yún    
tán dào shān   zuò lái tiān jǐn chéng wén hái lián jiě gòu jīng 西 yuǎn niú   ěr jīn jiàn shǔ jūn