酴*香

元代 王哲
自在随缘,信脚而无思没算。召清飚,邀皓月,同为侣伴。步长路,成欢乐,唇歌舌弹。忽经过洞府嘉山,堪一玩。正逢著、祥瑞频赞。异果名花滋味美,馨香撒散。对良辰,虽好景,难为惹绊。任水云,前程至,天涯海畔。便遭遇、清净神舟,超彼岸。这回做、真害风汉。
zai suí yuán   xìn jiǎo ér méi suàn zhào qīng biāo   yāo hào yuè   tóng wèi bàn cháng   chéng huān   chún shé dàn jīng guò dòng jiā shān   kān wán zhèng féng zhù xiáng ruì pín zàn guǒ míng huā wèi měi   xīn xiāng sàn duì liáng chén   suī hǎo jǐng   nán wéi bàn rèn shuǐ yún   qián chéng zhì   tiān hǎi pàn biàn 便 zāo qīng jìng shén zhōu   chāo àn zhè huí zuò zhēn hài fēng hàn