涂山怀古

唐代 陈陶
落拓书剑晚,清秋鹰正笼。涂山间来上,敬爱如登龙。 览古觉神王,翛然天地空。东南更何有,一醉先王风。 惟昔放勋世,阴晦彻成洪。皇图化鱼鳖,天道漂无踪。 帝乃命舟楫,掇芳儒素中。高陈九州力,百道驱归东。 旧物复光明,洪炉再埏熔。经门不私子,足知天下公。 亮曰那并生,唐虞禅华虫。兹山朝万国,一赋寰海同。 十载有区宇,秋毫皆帝功。垂衣不骄德,子桀如何聋。 握发闻礼贤,葺茅见卑宫。凡夫色难事,神圣安能恭。 道隐三千年,遗芳播笙镛。当时执圭处,佳气仍童童。 海屿俨清庙,天人盛祇供。玄恩及花木,丹谶名崆峒。 异代草泽臣,何由树勋庸。尧阶未曾识,谁信平生忠。 恨不当际会,预为执鞭僮。劳歌下山去,怀德心无穷。
luò tuò shū jiàn wǎn   qīng qiū yīng zhèng lóng shān jiān lái shàng   jìng ài dēng lóng
lǎn jué shén wáng   xiāo rán tiān kōng dōng nán gèng yǒu   zuì xiān wáng fēng
wéi fàng xūn shì   yīn huì chè chéng hóng huáng huà biē   tiān dào piāo zōng
nǎi mìng zhōu   duō fāng zhōng gāo chén jiǔ zhōu   bǎi dào guī dōng
jiù guāng míng   hóng zài shān róng jīng mén   zhī tiān xià gōng
liàng yuē bìng shēng   táng chán huá chóng shān cháo wàn guó   huán hǎi tóng
shí zài yǒu   qiū háo jiē gōng chuí jiāo   zi jié lóng
wén xián   máo jiàn bēi gōng fán nán shì   shén shèng ān néng gōng
dào yǐn sān qiān nián   fāng shēng yōng dāng shí zhí guī chù   jiā réng tóng tóng
hǎi 屿 yǎn qīng miào   tiān rén shèng gōng xuán ēn huā   dān chèn míng kōng tóng
dài cǎo chén   yóu shù xūn yōng yáo jiē wèi céng shí   shuí xìn píng shēng zhōng
hèn dàng huì   wèi zhí biān tóng láo xià shān   huái 怀 xīn qióng