脱银袍

宋代 曹组
济楚风光,升平时世。端门支散,碗遂逐旋温来,吃得过、那堪更使金器。分明是。与穷汉、消灾灭罪。 又没支分,犹然递滞。打笃磨槎来根底。换头巾,便上弄交番厮替。告官里。驰逗高阳饿鬼。
chǔ fēng guāng   shēng píng shí shì duān mén zhī sàn   wǎn suì zhú xuán wēn lái   chī guò kān gèng shǐ 使 jīn fēn míng shì qióng hàn xiāo zāi miè zuì
yòu méi zhī fēn   yóu rán zhì chá lái gēn huàn tóu jīn   biàn 便 shàng nòng jiāo fān gào guān chí dòu gāo yáng è 饿 guǐ