沱江

宋代 刘望之
尚胜三年谪,终惭万里驯。 极知行路涩,可忍在家贫。 岁晚沱江绿,云深锦树新。 相思肯如月,夜夜只随人。
shàng shèng sān nián zhé   zhōng cán wàn xùn  
zhī xíng   rěn zài jiā pín  
suì wǎn tuó jiāng 绿   yún shēn jǐn shù xīn  
xiāng kěn yuè   zhǐ suí rén