酴醾轩雨中二首 其一

宋代 刘攽
小雨疏阴响,高风绿幕斜。冷吹能却暑,细滴不妨花。 轻湿苔痕滑,连阴草色加。路长车马少,暂喜息飞沙。
xiǎo shū yīn xiǎng   gāo fēng 绿 xié lěng chuī néng què shǔ   fáng huā    
qīng shī 湿 tái hén huá   lián yīn cǎo jiā cháng chē shǎo zàn   fēi shā