酴醾

宋代 黄庭坚
汉宫娇额半涂黄,入骨浓薰贾女香。 日色渐迟风力细,倚栏偷舞白霓裳。
hàn gōng jiāo é bàn huáng   nóng xūn jiǎ xiāng  
jiàn chí fēng   lán tōu bái cháng