酴醿

宋代 冯时行
万仙同驾碧云翔,容与人间散异香。 梅似前贤长隔世,酒真同气莫相忘。 流莺梦断惊风雨,落月魂销映雪霜。 春暖日长无一事,飞花片片倚胡床。
wàn xiān tóng jià yún xiáng   róng rén jiān sàn xiāng
méi shì qián xián cháng shì   jiǔ zhēn tóng xiāng wàng
liú yīng mèng duàn jīng fēng   luò yuè hún xiāo yìng xuě shuāng
chūn nuǎn zhǎng shì   fēi huā piàn piàn chuáng