酴醾

宋代 刘子翚
颠风急雨退花晨,翠叶银苞照眼新。 高架攀缘虽得地,长条盘屈总由人。 横钗素朵开犹小,扑酒余香韵绝伦。 唯有金沙颜色好,年年相伴殿残春。
diān fēng tuì 退 huā chén   cuì yín bāo zhào yǎn xīn  
gāo jià pān yuán suī de   cháng tiáo pán zǒng yóu rén  
héng chāi duǒ kāi yóu xiǎo   jiǔ xiāng yùn jué lún  
wéi yǒu jīn shā yán hǎo   nián nián xiāng bàn diàn 殿 cán chūn