退居

唐代 孟郊
退身何所食,败力不能闲。种稻耕白水,负薪斫青山。 众听喜巴唱,独醒愁楚颜。日暮静归时,幽幽扣松关。
tuì 退 shēn suǒ shí   bài néng xián zhòng dào gēng bái shuǐ   xīn zhuó qīng shān
zhòng tīng chàng   xǐng chóu chǔ yán jìng guī shí   yōu yōu kòu sōng guān