途次赠莫山人公远歌一章

明代 王世贞
山人到家仅四壁,山人出门无一钱。岑参我兄常建弟,安能改弦媚少年。 长安笔耕何限子,时清不夺朱门权。山人失意掉头去,幞被凄凉下广川。 那能比肩郭泰舫,乍可寄鲙张翰船。吾伊新句不离口,有似枯木号饥蝉。 少年齿舌利于戟,展转千秋复可怜。古来好竽非所论,吾意亦欲琴无弦。
shān rén dào jiā jǐn   shān rén chū mén qián cén shēn xiōng cháng jiàn ān   néng gǎi xián mèi shào nián    
cháng ān gēng xiàn zi   shí qīng duó zhū mén quán shān rén shī diào tóu   bèi liáng xià guǎng chuān 广    
néng jiān guō tài fǎng   zhà kuài zhāng hàn chuán xīn kǒu yǒu   hào chán    
shào nián chǐ 齿 shé   zhǎn zhuǎn qiān qiū lián lái hǎo fēi suǒ lùn   qín xián