途次(一作落日)望乡

唐代 孟浩然
客行愁落日,乡思重相催。 况在他山外,天寒夕鸟来。 雪深迷郢路,云暗失阳台。 可叹凄惶子,高歌谁为媒。
xíng chóu luò   xiāng zhòng xiāng cuī
kuàng zài shān wài   tiān hán niǎo lái
xuě shēn yǐng   yún àn shī yáng tái
tàn huáng zi   gāo shuí wèi méi