涂次绮山

明代 李寄
溪路荣藤木,行来憩石閒。风声长在树,云影不离山。 弃世何妨懒,趋人那得閒。老僧真自在,茅屋不曾关。
róng téng   xíng lái shí xián fēng shēng zhǎng zài shù   yún yǐng shān
shì fáng lǎn   rén de xián lǎo sēng zhēn zai   máo céng guān