图成戏作此自庆

宋代 王履
昌黎曾到不能画,摩诘能画不曾到。 万秀千奇不出山,秘作深深鬼神奥。 海滨野客一何幸,直抵峰尖问苍昊。 笑呼二子看我盘礴于其间,石剑泉绅,积翠连天,无乃未 了此山之真妙。 何如野客负匮揭箧担囊趋,一任山英指为盗。 贫儿暴富喜难说,时借长歌写幽抱。 不求沈□□□,不用皇甫谧序,草阁蓬窗且结忘形好。 有人问道学谁家,待我寻思却回报。
chāng céng dào néng huà   jié néng huà céng dào  
wàn xiù qiān chū shān   zuò shēn shēn guǐ shén ào  
hǎi bīn xìng   zhí fēng jiān wèn cāng hào  
xiào èr zi kàn pán jiān   shí jiàn quán shēn   cuì lián tiān   nǎi wèi
le shān zhī zhēn miào  
kuì jiē qiè dān náng   rèn shān yīng zhǐ wèi dào  
pín ér bào nán shuō   shí jiè cháng xiě yōu bào  
qiú shěn         yòng huáng   cǎo péng chuāng qiě jié wàng xíng hǎo  
yǒu rén wèn dào xué shuí jiā   dài xín què huí bào