徒步归行

唐代 杜甫
明公壮年值时危,经济实藉英雄姿。 国之社稷今若是,武定祸乱非公谁。 凤翔千官且饱饭,衣马不复能轻肥。 青袍朝士最困者,白头拾遗徒步归。 人生交契无老少,论交何必先同调。 妻子山中哭向天,须公枥上追风骠。
míng gōng zhuàng nián zhí shí wēi   jīng shí yīng xióng 姿
guó zhī shè jīn ruò shì   dìng huò luàn fēi gōng shuí
fèng xiáng qiān guān qiě bǎo fàn   néng qīng féi
qīng páo cháo shì zuì kùn zhě   bái tóu shí guī
rén shēng jiāo lǎo shào   lùn jiāo xiān tóng diào
shān zhōng xiàng tiān   gōng shàng zhuī fēng biāo