投浙东王大夫二十韵

唐代 罗隐
越岭千峰秀,淮流一派长。暂凭开物手,来展济时方。 旧迹兰亭在,高风桂树香。地清无等级,天阔任徊翔。 麈尾谈何胜,螭头笔更狂。直曾批凤诏,高已冠鹓行。 啸傲辞民部,雍容出帝乡。赵尧推印绶,句践与封疆。 水占仙人吹,城留御史床。嘉宾邹润甫,百姓贺知章。 席暖飞鹦鹉,尘轻驻骕骦.夜歌珠断续,晴舞雪悠扬。 化向棠阴布,春随棣萼芳。盛名韬不得,雄略晦弥彰。 自愧三冬学,来窥数仞墙。感深惟刻骨,时去欲沾裳。 想望鱼烧尾,咨嗟鼠啮肠。可能因蹇拙,便合老沧浪。 题柱心犹壮,移山志不忘。深惭百般病,今日问医王。
yuè lǐng qiān fēng xiù   huái liú pài zhǎng zàn píng kāi shǒu   lái zhǎn shí fāng
jiù lán tíng zài   gāo fēng guì shù xiāng qīng děng   tiān kuò rèn huái xiáng
zhǔ wěi tán shèng   chī tóu gèng kuáng zhí céng fèng zhào   gāo guān yuān xíng
xiào ào mín   yōng róng chū xiāng zhào yáo tuī yìn shòu   jiàn fēng jiāng
shuǐ zhàn xiān rén chuī   chéng liú shǐ chuáng jiā bīn zōu rùn   bǎi xìng zhī zhāng
nuǎn fēi yīng   chén qīng zhù shuāng   . zhū duàn   qíng xuě yōu yáng
huà xiàng táng yīn   chūn suí è fāng shèng míng tāo   xióng lüè huì zhāng
kuì sān dōng xué   lái kuī shù rèn qiáng gǎn shēn wéi   shí zhān shang
xiǎng wàng shāo wěi   jiē shǔ niè cháng néng yīn jiǎn zhuō   biàn 便 lǎo cāng làng
zhù xīn yóu zhuàng   shān zhì wàng shēn cán bǎi bān bìng   jīn wèn wáng