投赠哥舒开府二十韵

唐代 杜甫
今代麒麟阁,何人第一功。君王自神武,驾驭必英雄。 开府当朝杰,论兵迈古风。先锋百胜在,略地两隅空。 青海无传箭,天山早挂弓。廉颇仍走敌,魏绛已和戎。 每惜河湟弃,新兼节制通。智谋垂睿想,出入冠诸公。 日月低秦树,乾坤绕汉宫。胡人愁逐北,宛马又从东。 受命边沙远,归来御席同。轩墀曾宠鹤,畋猎旧非熊。 茅土加名数,山河誓始终。策行遗战伐,契合动昭融。 勋业青冥上,交亲气概中。未为珠履客,已见白头翁。 壮节初题柱,生涯独转蓬。几年春草歇,今日暮途穷。 军事留孙楚,行间识吕蒙。防身一长剑,将欲倚崆峒。
jīn dài lín   rén gōng jūn wáng shén   jià yīng xióng
kāi dāng cháo jié   lùn bīng mài fēng xiān fēng bǎi shèng zài   lüè liǎng kōng
qīng hǎi chuán jiàn   tiān shān zǎo guà gōng lián réng zǒu   wèi jiàng róng
měi huáng   xīn jiān jié zhì tōng zhì móu chuí ruì xiǎng   chū guān zhū gōng
yuè qín shù   qián kūn rào hàn gōng rén chóu zhú běi   wǎn yòu cóng dōng
shòu mìng biān shā yuǎn   guī lái tóng xuān chí céng chǒng   tián liè jiù fēi xióng
máo jiā míng shù   shān shì shǐ zhōng xíng zhàn   dòng zhāo róng
xūn qīng míng shàng   jiāo qīn gài zhōng wèi wèi zhū   jiàn bái tóu wēng
zhuàng jié chū zhù   shēng zhuǎn péng nián chūn cǎo xiē   jīn qióng
jūn shì liú sūn chǔ   háng jiān shí méng fáng shēn cháng jiàn   jiāng kōng tóng