投宣武郑尚书二十韵

唐代 罗隐
汉代簪缨盛,梁园雉堞雄。物情须重德,时论在明公。 族大逾开魏,神高本降嵩。世家惟蹇谔,官业即清通。 翰苑论思外,纶闱啸傲中。健豪惊彩凤,高步出冥鸿。 履历虽吾道,行藏必圣聪。绛霄无系滞,浙水忽西东。 庾监高楼月,袁郎满扇风。四年将故事,两地有全功。 去去才须展,行行道益隆。避权辞宪署,仗节出南宫。 雁影相承接,龙图共始终。自然须作砺,不必恨临戎。 幕下莲花盛,竿头cG佩红。骑儿逢郭伋,战士得文翁。 人地应无比,簟瓢奈屡空。因思一枝桂,已作断根蓬。 往事应归捷,劳歌且责躬。殷勤信陵馆,今日自途穷。
hàn dài zān yīng shèng   liáng yuán zhì dié xióng qíng zhòng   shí lùn zài míng gōng
kāi wèi   shén gāo běn jiàng sōng shì jiā wéi jiǎn è   guān qīng tōng
hàn yuàn lùn wài   lún wéi xiào ào zhōng jiàn háo jīng cǎi fèng   gāo chū míng hóng 鸿
suī dào   xíng cáng shèng cōng jiàng xiāo zhì   zhè shuǐ 西 dōng
jiān gāo lóu yuè   yuán láng mǎn shān fēng nián jiāng shì   liǎng yǒu quán gōng
cái zhǎn   xíng háng dào lóng quán xiàn shǔ   zhàng jié chū nán gōng
yàn yǐng xiāng chéng jiē   lóng gòng shǐ zhōng rán zuò   hèn lín róng
xià lián huā shèng   gān 竿 tóu   c   G cG pèi hóng ér féng guō   zhàn shì wén
rén yīng   diàn piáo nài kōng yīn zhī guì   zuò duàn gēn péng
wǎng shì yīng guī jié   láo qiě gōng yīn qín xìn líng guǎn   jīn qióng