投所知

唐代 孟郊
苦心知苦节,不容一毛发。炼金索坚贞,洗玉求明洁。 自惭所业微,功用如鸠拙。何殊嫫母颜,对彼寒塘月。 君存古人心,道出古人辙。尽美固可扬,片善亦不遏。 朝向公卿说,暮向公卿说。谁谓黄钟管,化为君子舌。 一说清嶰竹,二说变嶰谷。三说四说时,寒花拆寒木。 晔晔家道路,灿灿我衣服。岂直辉友朋,亦用慰骨肉。 一暖荷匹素,一饱荷升粟。而况大恩恩,此身报得足。 且将食檗劳,酬之作金刀。
xīn zhī jié   róng máo liàn jīn suǒ jiān zhēn   qiú míng jié
cán suǒ wēi   gōng yòng jiū zhuō shū yán   duì hán táng yuè
jūn cún rén xīn   dào chū rén zhé jìn měi yáng   piàn shàn è
cháo xiàng gōng qīng shuō   xiàng gōng qīng shuō shuí wèi huáng zhōng guǎn   huà wèi jūn zi shé
shuō qīng xiè zhú   èr shuō biàn xiè sān shuō shuō shí   hán huā chāi hán
jiā dào   càn càn zhí huī yǒu péng   yòng wèi ròu
nuǎn   bǎo shēng ér kuàng ēn ēn   shēn bào
qiě jiāng shí láo   chóu zhī zuò jīn dāo