投所思

唐代 罗隐
憔悴长安何所为,旅魂穷命自相疑。满川碧嶂无归日, 一榻红尘有泪时。雕琢只应劳郢匠,膏肓终恐误秦医。 浮生七十今三十,从此凄惶未可知。
qiáo cuì cháng ān suǒ wéi   hún qióng mìng xiāng mǎn chuān zhàng guī  
hóng chén yǒu lèi shí diāo zhuó zhǐ yīng láo yǐng jiàng   gāo huāng zhōng kǒng qín
shēng shí jīn sān shí   cóng huáng wèi zhī