投时相十韵

唐代 郑谷
何以保孤危,操修自不知。众中常杜口,梦里亦吟诗。 失计辞山早,非才得仕迟。薄冰安可履,暗室岂能欺。 勤苦流萤信,吁嗟宿燕知。残钟残漏晓,落叶落花时。 故旧寒门少,文章外族衰。此生多轗轲,半世足漂离。 省署随清品,渔舟爽素期。恋恩休未遂,双鬓渐成丝。
bǎo wēi   cāo xiū zhī zhòng zhōng cháng kǒu   mèng yín shī
shī shān zǎo   fēi cái shì chí báo bīng ān   àn shì néng
qín liú yíng xìn   jiē 宿 yàn zhī cán zhōng cán lòu xiǎo   luò luò huā shí
jiù hán mén shǎo   wén zhāng wài shuāi shēng duō kǎn   bàn shì piāo
shěng shǔ suí qīng pǐn   zhōu shuǎng liàn ēn xiū wèi suì   shuāng bìn jiàn chéng