偷诗

唐代 孟郊
饿犬齰枯骨,自吃馋饥涎。今文与古文,各各称可怜。 亦如婴儿食,饧桃口旋旋。唯有一点味,岂见逃景延。 绳床独坐翁,默览有所传。终当罢文字,别著逍遥篇。 从来文字净,君子不以贤。
è 饿 quǎn   chī chán xián jīn wén wén   chēng lián
yīng ér shí   táng táo kǒu xuán xuán wéi yǒu diǎn wèi   jiàn táo jǐng yán
shéng chuáng zuò wēng   lǎn yǒu suǒ chuán zhōng dāng wén   bié zhù xiāo yáo piān
cóng lái wén jìng   jūn zi xián