投孟郊

唐代 贾岛
月中有孤芳,天下聆薰风。江南有高唱,海北初来通。 容飘清冷馀,自蕴襟抱中。止息乃流溢,推寻却冥濛。 我知雪山子,谒彼偈句空。必竟获所实,尔焉遂深衷。 录之孤灯前,犹恨百首终。一吟动狂机,万疾辞顽躬。 生平面未交,永夕梦辄同。叙诘谁君师,讵言无吾宗。 余求履其迹,君曰可但攻。啜波肠易饱,揖险神难从。 前岁曾入洛,差池阻从龙。萍家复从赵,云思长萦萦。 嵩海每可诣,长途追再穷。原倾肺肠事,尽入焦梧桐。
yuè zhōng yǒu fāng   tiān xià líng xūn fēng jiāng nán yǒu gāo chàng   hǎi běi chū lái tōng
róng piāo qīng lěng   yùn jīn bào zhōng zhǐ nǎi liú   tuī xún què míng méng
zhī xuě shān zi   kōng jìng huò suǒ shí   ěr yān suì shēn zhōng
zhī dēng qián   yóu hèn bǎi shǒu zhōng yín dòng kuáng   wàn wán gōng
shēng píng miàn wèi jiāo   yǒng mèng zhé tóng shuí jūn shī   yán zōng
qiú   jūn yuē dàn gōng chuài cháng bǎo   xiǎn shén nán cóng
qián suì céng luò   chā chí cóng lóng píng jiā cóng zhào   yún zhǎng yíng yíng
sōng hǎi měi   cháng zhuī zài qióng yuán qīng fèi cháng shì   jǐn jiāo tóng