投胡学士

宋代 王称
抚剑坐中夜,长吟思一弹。弹之有馀音,激烈摧心肝。 出处分以然,中道敢不安。但恐春华衰,白日凋朱颜。 伊余羽翼微,宜栖枳棘间。清樾苟自适,谁能事鹏抟。 那因遇知己,刷羽排鹓鸾。云霄一翱翔,九万期风端。 昔侣丹穴雏,志薄金琅玕。今如涸辙鲋,鬐鬣空摧残。 有沬不自濡,焉能禦所患。淮山饶桂枝,楚泽有芳兰。 欲去恋明主,引领徒悲叹。故人把天瓢,岂惮一滴艰。 愿因终号呼,庶以脱险艰。毋令东溟使,仰候西江澜。
jiàn zuò zhōng   cháng yín dàn dàn zhī yǒu yīn   liè cuī xīn gān
chū chǔ fèn rán   zhōng dào gǎn ān dàn kǒng chūn huā shuāi   bái diāo zhū yán
wēi   zhǐ jiān qīng yuè gǒu shì   shuí néng shì péng tuán
yīn zhī   shuā pái yuān luán yún xiāo áo xiáng   jiǔ wàn fēng duān
dān xué chú   zhì báo jīn láng gān jīn zhé   liè kōng cuī cán
yǒu mèi   yān néng suǒ huàn huái shān ráo guì zhī   chǔ yǒu fāng lán
liàn míng zhǔ   yǐn lǐng bēi tàn rén tiān piáo   dàn jiān
yuàn yīn zhōng hào   shù tuō xiǎn jiān lìng dōng míng shǐ 使   yǎng hòu 西 jiāng lán