投壶

宋代 朱翌
谁可忘忧慰寂寥,夏长惟以一壶消。 坐中皆欲从多马,妙处何妨不绝枭。 幸郭滑稽无事日,将遵取士中兴朝。 诸公有意来偿进,贳酒何妨为解貂。 哨壶枉矢乐初筵,列坐分曹看仅传。 龙跃隼飞惊背手,云开电击笑通天。 齐侯晋侯夸酒肉,鲁鼓薛鼓排方圆。 何事吾人无一事,竹床高卧听铮然。 五扶新拓室中筵,列算姑从旧制传。 百发纵横惟所命,一时胜岁岂非天。 功成只许全为上,手熟犹如左画圆。 卜昼未厌仍卜夜,铜盘高捧烛花然。 三代遗文叹寂寥,考评今古得愁消。 中行穆子虽争隽,司马温公不贵枭。 鈇钺他年专将阃,羽仪从此冠天朝。 倒囊剩欲陪宾戏。零落空余一弊貂。
shuí wàng yōu wèi liáo   xià zhǎng wéi xiāo  
zuò zhōng jiē cóng duō   miào chù fáng jué xiāo  
xìng guō huá shì   jiāng zūn shì zhōng xīng cháo  
zhū gōng yǒu lái cháng jìn   shì jiǔ fáng wèi jiě diāo  
shào wǎng shǐ chū yán   liè zuò fēn cáo kàn jǐn chuán  
lóng yuè sǔn fēi jīng bèi shǒu   yún kāi diàn xiào tōng tiān  
hóu jìn hóu kuā jiǔ ròu   xuē pái fāng yuán  
shì rén shì   zhú chuáng gāo tīng zhēng rán  
xīn tuò shì zhōng yán   liè suàn cóng jiù zhì chuán  
bǎi zòng héng wéi suǒ mìng   shí shèng suì fēi tiān  
gōng chéng zhǐ quán wéi shàng   shǒu shú yóu zuǒ huà yuán  
bo zhòu wèi yàn réng   tóng pán gāo pěng zhú huā rán  
sān dài wén tàn liáo   kǎo píng jīn chóu xiāo  
zhōng háng zi suī zhēng juàn   wēn gōng guì xiāo  
yuè nián zhuān jiāng kǔn   cóng guān tiān cháo  
dǎo náng shèng péi bīn líng luò kòng diāo