投杜舍人

唐代 薛能
床上新诗诏草和,栏边清酒落花多。闲消白日舍人宿, 梦觉紫薇山鸟过。春刻几分添禁漏,夏桐初叶满庭柯。 风骚委地苦无主,此事圣君终若何。
chuáng shàng xīn shī zhào cǎo   lán biān qīng jiǔ luò huā duō xián xiāo bái shè rén 宿  
mèng jué wēi shān niǎo guò chūn fēn tiān jìn lòu   xià tóng chū mǎn tíng
fēng sāo wěi zhǔ   shì shèng jūn zhōng ruò